Siêu Cấp Cưng Chiều full

Chương 69: Em và cậu ta sẽ không tiếp xúc qua công việc

/2003
Trước Tiếp
Lê Tiếu trấn tĩnh lại, trả lời: “Ba tháng đi, đến tháng chín tôi phải báo danh ở Sở nghiên cứu khoa học.” Thương Úc nhìn cô thật sâu, bóp nhẹ gò má cô: “Được, như em mong muốn.”

Lại là bốn chữ “Như em mong muốn.” Tim Lê Tiếp đập loạn mấy nhịp.

Ban đầu cô muốn từ hôn, anh nói như cô mong muốn.

Giờ cô muốn đến Diễn Hoàng, anh vẫn nói như em mong muốn.

Tình cảm mơ hồ nào đó lập tức lên men, hóa ra không phải là mình cô sắm vai độc diễn.

Khi khúc nhạc đệm đi qua, Thương Úc lại quay về bàn giám đốc ngồi xuống.

Lê Tiếu cuộn mình trong áo vest của anh làm ổ trên sofa, nét mặt bình tĩnh nhưng trong lòng lại như có nai con chạy loạn.

Hai người ở chung phòng, nhưng lại có thể lẳng lặng cảm nhận tâm sự cá nhân.

Nhiệt độ cùng mùi hương áo vest, là hương nước hoa và mùi thuốc lá thuộc riêng anh.

Lê Tiếu nhẹ nhàng kéo cổ áo, đắp lên nửa gương mặt mình, chỉ để lộ đôi mắt nai xinh đẹp, len lén nhìn người đàn ông đang bận việc.

Mấy giây sau, Lê Tiếu to gan hơn, chơi đùa với cúc áo vest, nhàn nhạt pha trò: “Diễn gia, có phải bút máy hỏng rồi không?” Thính lực của cô rất tốt, thị lực cũng không tồi.

Tiếng răng rắc vừa rồi chắc chắn là đầu bút bị hỏng.

Thương Úc không trả lời mà bấm điện thoại nội bộ, lạnh lùng nói: “Để Truy Phong làm hạng mục hợp tác trí tuệ nhân tạo của Parma.”

“Vâng, Diễn gia.” Tiếng trong điện thoại nội bộ hơi quen tai, hình như là Lưu Vân.

Nghe Thương Úc sắp xếp như vậy, khóe môi dưới áo vest dần nhếch lên: “Diễn gia, có phải Truy Phong nằm không cũng trúng đạn không?” Nghe thế, anh giơ tay sửa tay áo, liếc nhìn cô như cảnh cáo, mà cũng như đùa giỡn: “Không muốn cậu ta nằm không cũng trúng đạn thì sau này cách xa cậu ta ra.” Lê Tiếu ôm áo vest của anh khẽ hít hà, tiếp tục thăm dò: “Thể tiếp xúc qua công việc thì sao?” Thương Úc ngang ngược nhếch môi: “Em và cậu ta sẽ không có tiếp xúc qua công việc.” Gần đến mười hai giờ trưa, Lưu Vân gõ cửa mang hai phần đồ ăn đến.

Trong phòng làm việc sáng sủa yên ắng, người đàn ông ngồi làm việc ở bàn giám đốc, còn cô gái thì làm ổ trên sofa chơi điện thoại.

Lưu Vân nhìn thẳng, đặt bữa ăn lên kỷ trà, vừa muốn ra cửa thì giọng nói trầm thấp vang lên: “Cậu ta xuất phát rồi?” “Vâng, lão đại, đã đến sân bay.” Lưu Vân gật đầu, trong lòng thầm thắp một dãy nến cho Truy Phong.

Cứ thế, Truy Phong chẳng hiểu vì sao mình lại bị ném tới Parma suốt ba tháng trời.

Một giờ sau, Truy Phong ngốc nghếch ngồi trên máy bay thương vụ của Diễn Hoàng mà không làm sao nghĩ ra được lý do! Rõ ràng đã nói hạng mục hợp tác trí tuệ nhân tạo giao cho Lạc Vũ xử lý, sao tự dưng lại giao cho anh ta? Vọng Nguyệt và Lưu Vân cũng không nói nguyên nhân cụ thể mà chỉ mắng anh ta một trận, cộng thêm những lời đồng tình khó hiểu.

Trên máy bay, Truy Phong sờ cằm nghiền ngẫm.

Anh ta bỗng nhớ lại câu nói của Vọng Nguyệt: Dám ra tay trên đầu lão đại, muốn chết đúng không?

Anh ta thật sự không nghĩ ra được mình đã ra tay cái gì nhỉ? Truy Phong bắt tréo chân quơ quơ, cẩm bia tu một hớp.

Chắc do cồn nên anh ta chợt nhạy bén nghĩ đến một màn ở thang máy.

Lẽ nào lão đại bảo cô ấy đi qua, chứ không phải gọi Vọng Nguyệt và Lưu Vân? Lẽ nào...

cô ấy là người của lão đại? Trời ạ, anh ta chết chắc rồi!
Trước Tiếp
21 ngày vip trở lên không còn quảng cáo!
Truy cập webtruyenvip.com
Đang nhập để bình luận
Thuyan Nguyen1653363920Trang bị lỗi hay sao thế - sent 2024-04-29 12:00:48
tranhoanganduyệt thẻ giusp e với ạaa - sent 2024-04-27 22:51:41
votrivotriSao duyệt thẻ lâu vậy ạ - sent 2024-04-24 20:36:16
votrivotriDuyệt giúp em với ạ em nạp thẻ rồi - sent 2024-04-21 10:48:56
popocioneDuyệt thẻ e với ạ - sent 2024-04-03 13:58:16
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương